Sách Mới

Liên Kết Đối Tác

Bảo vệ sự sống

Phá thai, ai quan tâm?

Thứ năm, 08 Tháng 9 2011 23:36
In PDF.

Hãy là những hạt lúa rơi trên đất tốt. Hãy là những người đi thu gom những hạt lúa rơi bên vệ đường, những hạt lúa rơi vào bụi gai, đất xấu để ươm lại những ước mơ cho con người luôn xứng đáng là hình ảnh của Thiên Chúa.


Nghĩ đến chuyện phá thai bây giờ, tôi vẫn liên tưởng đến nhiều bậc cha mẹ lại khát khao có một đứa con, nhiều bậc ông bà khát khao có một đứa cháu.

Tôi có một người ông bên họ nội, sống ở một vùng ven Sàigòn khá nghèo, bà đã mất khá sớm nhưng cũng kịp để lại cho ông đến bảy người con. Rất tiếc, chỉ một trong số bảy người con ấy là đã lập gia đình, nhưng lại chẳng có con, số còn lại chỉ muốn ở vậy mà thôi. Khổ thân ông, ông mong muốn có một đứa cháu biết bao. 

Có lần, đại gia đình nhà tôi cả mấy chục người đem theo cả những đứa cháu chắt nhỏ nhất đến thăm ông, ông ôm chầm lấy một đứa cháu của tôi lúc ấy chỉ mới hơn 1 tuổi mà nước mắt ông lăn dài. Vừa khóc ông vừa nói: “Ông chỉ ước ao có một đứa cháu nội hay cháu ngoại cũng được, nó què, nó đui, nó xấu xí, thế nào cũng được, vậy mà ông chẳng được...” Nghe ông nói mà cả nhà tôi đều khóc. Một ông cụ ngoài 70 chỉ mong có một đứa cháu, nghe sao mà thấy thật thương tâm ! 

Ngày ông mất cũng gần 80, ông đã mang cả niềm ước ao nho nhỏ mà quý báu ấy xuống mồ với tâm nguyện chưa thành. Bây giờ nghĩ lại, thật tiếc cho ông, giá mà hồi ấy tôi biết đến BVSS sớm hơn, có lẽ tôi sẽ có cách nào đấy giúp ông được phần nào an ủi !?!

Cũng có lần, công ty tôi dự tính tổ chức đi tham quan mấy ngày nghỉ lễ. Trong công ty phần nhiều là dân Công giÁo. Tôi gợi ý bỏ ra một phần thời gian trong cuộc chơi ấy để tham dự Thánh Lễ và tham quan một nghĩa trang đồng nhi nơi thành phố dự kiến đến chơi. Tôi nói rõ ràng nhưng hình như chẳng ai nghe thấy. Vẻ hờ hững hiện rõ trên khuôn mặt một số người, họ chẳng quan tâm, mà toàn là dân Công Giáo cả đấy chứ. Thế mới biết rằng đi chơi linh tinh lang tang vẫn khoái hơn là... đi lễ cầu kinh !

Tôi cũng đã thử gợi ý với nhiều người, trong học tập, trong làm việc thấy họ văn rất hay, chữ rất tốt, nhưng, viết cho Bảo Vệ Sự Sống ư, “thôi đi ông ơi, rách việc quá !” Có nhiều khi, tôi gợi chuyện Bảo Vệ Sự Sống để có thể chia sẻ những cảm xúc, suy nghĩ về vấn nạn này. Chuyện đời, chuyện tếu, chuyện model, hay chuyện những diễn viên hay cầu thủ này nọ, họ tham gia nhiệt tình sôi động, thế nhưng hễ đụng đến chuyện nạo phá thai là y như rằng, tôi nhận được những ánh mắt thờ ơ, ngoảnh mặt làm ngơ, thậm chí còn xì xào bàn tán cho là tôi lắm chuyện, cho là tôi rỗi hơi đi bàn chuyện đẩu chuyện đâu. Cũng có những người nín khe ánh mắt nhìn như len lén, có người hào hứng tham gia nhưng chỉ một lát sau là lảng sang chuyện khác, như không muốn nhắc tới nữa. Sao vậy nhỉ ? Tôi thường tự hỏi như thế !

Viết lên đây, tôi không có ý trách họ, vì chính bản thân tôi ngày xưa cũng thế, cũng từng thờ ơ, cũng từng hờ hững với việc Bảo Vệ Sự Sống mà có khi còn bàng quan hơn cả họ nữa. Nhìn ra xã hội hôm nay, một xã hội mà ai ai cũng co lại thủ mình, không dám xen vào chuyện người khác, cho dù chỉ là cứu giúp một người đang bị tai nạn giao thông chứ đừng nói đến chuyện “Giữa đường thấy chuyện bất bình chẳng tha”. 

Một xã hội chỉ hào hứng đứng nhìn, bàn tán nhưng chẳng thấy mấy ai dám đưa tay để giúp đỡ người bị nạn. Tôi cũng đã có lần bị hành lên hành xuống chỉ vì chở giúp một người bị tai nạn giao thông vào bệnh viện, mất trắng hơn một ngày làm việc và phải để lại cả thẻ chứng minh nhân dân để điều tra. Dẫu biết là đã giúp thì giúp cho trót, nhưng dù sao cũng rất bực mình. 

Đó là những chuyện nhỏ, xảy ra lồ lộ thanh thiên bạch nhật ai cũng thấy, trong khi nạo phá thai hiện nay đang là một vấn nạn khủng khiếp, thì lại nửa nạc nửa mỡ, giấu giấu giếm giếm, vừa công khai lại vừa lén lút. 

Trên 3 triệu em bé bị giết hại mỗi năm. Con số khủng khiếp ấy cần bao nhiêu con người để lo liệu cho những em bé xấu số ấy, nhưng chúng ta thử nhìn lại mà xem, có được bao nhiêu nhóm BVSS, bao nhiêu Linh Mục, bao nhiêu Nữ Tu, bao nhiêu anh chị em và bạn trẻ Giáo Dân tham gia, có được bao nhiêu Nghĩa Trang Anh Hài chôn cất các cháu trên đất nước Việt Nam mình ? Tạ ơn Chúa, cũng khá nhiều, nhưng thực tế vẫn chẳng thấm tháp vào đâu so với con số hàng triệu trên kia. 

Cứ thử bỏ qua khối đông duy vật vô thần chủ trương phá thai, vậy còn khối đông hơn gồm mấy mươi triệu người theo lương tâm chống lại việc giết thai nhi thì ở đâu ? Hàng 8 triệu người Công Giáo ở đâu trong vấn nạn này, sao quá ít người lên tiếng ? Ngược lại con số người Công Giáo đi phá thai lại khá cao ?

Nghĩa vụ Bảo Vệ Sự Sống phải chăng được dồn lên vai một số ít Linh Mục Tu Sĩ, và vỏn vẹn có lẽ chỉ được mấy trăm anh chị em BVSS ở các nhóm rải rác khắp nơi. Mỗi người chúng ta sao không thét gào lên một tiếng để cho thế gian này hiểu rằng: Không ai được phép xâm phạm đến quyền làm người của các thai nhi vô tội. 

Thật ra, vẫn có rất nhiều người đang quan tâm đến chuyện phá thai đấy chứ. Nhưng tiếc thay, xót xa thay, họ quan tâm theo kiểu ngược lại. Một số đông đã chọn phá thai như một phương tiện cứu cánh để giữ gìn danh dự, uy tín, sĩ diện, chọn phá thai như một lối thoát cho cuộc đời đầy bất công và họ biện minh rằng đó là một hành động sáng suốt nhất. Một số không ít khác thì xem đây là một hình thức kinh doanh béo bở nhất, dễ kiếm tiền, dễ làm giầu nhanh nhất. Một số lại quan tâm đến nó như là một chính sách để xã hội được tăng trưởng kinh tế... Một số quan tâm đến phá thai theo kiểu suýt xoa cho phải đạo rồi quên đi sau đó... 

Và như vậy, chỉ được một tỷ lệ nhỏ những người nhiệt thành quan tâm đến vấn nạn này bằng cả tấm lòng yêu thương đồng loại, bằng tinh thần BVSS đến cùng. 

Có lẽ bây giờ chỉ có mấy đứa con nít lên ba mới không biết đến nạo phá thai là gì, chứ lứa tuổi học trò choai choai đã biết đến đủ thứ tai quái kinh hồn rồi và vì không được giáo dục hoặc giáo dục một cách phản giáo dục, chúng đã hành động mà không có lương tri và không còn đạo đức, vì bất cứ đâu, bất cứ lúc nào cũng đã có chiếc đũa thần nạo phá thai hộ mệnh. 

Bi kịch này rồi đây sẽ có một ngày nhân loại phải trả giá. Chắc chắn là vậy rồi, nếu chúng ta không hét vang lên cho thế giới này phải thay đổi, cho thế giới này phải công nhận phá thai là giết người và tiêu diệt nó. Cho ai ai cũng phải quan tâm đến nó như là một mối họa cho bản thân mình, gia đình mình và tương lai của nhân loại.

Hãy là những hạt lúa rơi trên đất tốt. Hãy là những người đi thu gom những hạt lúa rơi bên vệ đường, những hạt lúa rơi vào bụi gai, đất xấu để ươm lại những ước mơ cho con người luôn xứng đáng là hình ảnh của Thiên Chúa. 

Đaminh PHAN VĂN DŨNG, Đồng Nai

theo TTMV DCCT

 

PHÁP TRƯỜNG THAI NHI !

Thứ tư, 24 Tháng 8 2011 23:27
In PDF.

Trước khi bày tỏ cảm tưởng của mình về việc ''GIẾT NGƯỜI TRONG BỤNG MẸ'' ( qua bài thơ ''Pháp Trường Thai Nhi'' ), tôi xin kể câu chuyện về việc ''muốn phá thai'', nêu lên tấm lòng của những người ''mẹ bất đắc dĩ'' và lập trường của Giáo Hội Công Giáo chống việc phá thai như sau:

Muốn phá thai

Thiếu phụ nọ ẵm một đứa bé, bước vào phòng mạch bác sĩ và nói: ''Con tôi chưa đầy một tuổi ! Vậy mà tôi đang mang bầu một đứa khác. Đẻ dày khổ lắm ! Tôi không muốn… Xin bác sĩ làm ơn giải quyết giúp tôi cái của nợ rắc rối này''.

Bác sĩ trả lời: ''Có cách tốt hơn để giúp bà như sau: Tôi sẽ giết đứa con bà đang ẵm ! Giết đứa trong bụng bà hay đứa mà bà đang ẵm thì cũng là giết. Vả lại, giết đứa trong bụng thì nguy hiểm cho bà nhiều hơn !''

Nói xong, bác sĩ lấy con dao nhỏ, bảo thiếu phụ đặt đứa bé lên vế bà, hướng đầu nó về phía ông ta như thể sắp kết liễu đời em bé. Thiếu phụ liền nổi giận và la lên: ''Đồ khốn nạn, quân sát nhân !''

Như vậy, vị bác sĩ ấy đã thành công vì đánh động được lương tâm người mẹ chỉ biết nghĩ đến bản thân mình hơn là sinh mạng của thai nhi vô tội ! ( Xin vào Phá thai là giết người trong ''youtube'' để thấy rõ hơn cái tội tày trời ấy ).

Tấm lòng người mẹ bất đắc dĩ

Nhiều bà Ấn Độ mang thai mướn vẫn thấy xót xa khi ''phải trả con mang nặng, đẻ đau'' cho vợ chồng không có khả năng sinh sản mà phải ''mướn người đẻ thay !''

Lập trường của Giáo Hội Công Giáo về Sự Sống

Theo Thông Điệp ''Evangelium Vitae'' ( Tin Mừng Sự Sống, năm 1995 ) của Đức Giáo Hoàng Gioan-Phaolô II, phá thai là vi phạm Đạo Đức Y Khoa vì đó tội sát nhân, hủy diệt Sự Sống ! Thai nhi là người ''vô tội, vô phương tự vệ'' !

Đức Thánh Cha và nhiều quốc gia đều lên án nạn diệt chủng, việc bài Do Thái… Nhưng nhiều chính khách, bác sĩ, nhà trí thức... khác lại ủng hộ việc phá thai vốn là tội giết người. ''Quyền giết người'' hằng loạt như thế mà được khuyến khích, được bảo vệ, lại còn được đem ra làm đề tài hấp dẫn cử tri. Rất nhiều người Mỹ Công Giáo đã không bỏ phiếu cho ông Kerry vì ông ta ủng hộ việc phá thai. Đó là một trong những lý do khiến ông thất cử như Đức Tổng Ngô Quang Kiệt đã nhận định trong bài giảng mới đây tại Tu Viện Châu Sơn.

Đức Cố Giáo Hoàng Gioan-Phaolô II phát biểu: ''Làm sao còn có thể bàn đến nhân phẩm khi mà mình lại giết những người yếu nhất và vô tội nhất ? Nhân danh công lý nào mà mình kỳ thị đến độ bất công đối với những con người như thế bằng cách tuyên bố rằng một số người này thì đáng được bảo vệ, còn những người kia thì bị từ chối quyền sống ?” ( Evangelium Vitae, số 20 )

Bác sĩ thường hỏi kỹ người mẹ muốn phá thai vài câu... Ông ta và người mẹ ấy ''không hỏi được'' đứa bé trong bụng, nhưng vẫn thừa biết rằng ''cháu'' đang ung dung, tự tại nơi CUNG LÒNG của người cưu mang mình. Nếu mẹ của ông Philipp Rösler đã giết ''ông'' từ trong bụng của bà thì làm gì bây giờ nước Đức có Phó Thủ Tướng kiêm Bộ Trưởng Kinh Tế và Chủ Tịch Đảng FDP là người Việt da vàng, mũi tẹt! Có không ít người là con rơi, con ngoại hôn, con nuôi, con lượm mà vẫn lãnh đạo guồng máy của một Quốc Gia, làm tướng, nhà bác học hay Linh Mục, Tu Sĩ ! Trên thế gian này, thiếu gì những chính khách có ''lý lịch''' như thế !

Ở Đức, chỉ đưa tay chạm nhẹ người phạm lỗi gì đó thì liền bị người ấy mắng ngay: ''Không được đụng đến tôi !'' Còn Đức Giáo Hoàng đương kim lên tiếng chống phá thai, tức là ''đừng đụng đến nhân quyền của thai nhi'' thì nhiều chính khách ''bị ngài đụng'' bèn lên tiếng chỉ trích ngài !

Tôi đã đọc nhiều bài viết về ''nghĩa địa thai nhi'' ở Việt Nam, chẳng hạn:

- ''Nghĩa Trang Đồng Nhi ở Nha Trang'' do một nhóm người công giáo lập nên. Bài này có đoạn như sau:

- ''Lặng người ở nghĩa trang hàng vạn thai nhi'' ( ở Huế, có 42 ngàn thai nhi bị giết ).

- ''Những cuộc an táng rùng rợn lúc nửa đêm'', được đăng trên một số trang mạng, kể lại nghĩa cử của một Giáo Dân ở Nghĩa Thắng, Nghĩa Hưng, Nam Định, đã đi nhặt hay tình cờ vớt được thai nhi, có đoạn như vầy: ''Ông phục kích tại đây thì phát hiện một người đàn bà ném những túi đen xuống sông vào chiều tối. Người đàn bà này vốn là bác sĩ, đã về hưu, mở phòng sản tư, chuyên môn nạo hút thai. Mỗi ngày, bà gom hài nhi lại, rồi ném xuống sông Tiêu.''

Việc làm của bà bác sĩ không phải ''lương y như từ mẫu'' vừa nêu đã khiến tôi viết bài này, kèm bài thơ dưới đây. Tôi không được phép phê phán Ngành Y Khoa ( Sản Khoa ) nói chung, mà chỉ lên án những bác sĩ thất đức như bà kia. Tôi làm theo Lời Chúa dạy là THƯƠNG NGƯỜI, nhất là trẻ thơ vô tội mà Chúa Giêsu rất yêu mến như Ngài dạy: ''Ai muốn lên Nước Thiên Đàng thì hãy nên giống như trẻ con.''

PHÁP TRƯỜNG THAI NHI


Mẹ nằm sóng soải trên giường

Để cho ''đao phủ học Trường Y ra''

Lôi con máu mủ, ruột rà

Bằng kềm bóp chặt thịt, da, đầu, mình !

Thai nhi là một sinh linh

Cớ sao mẹ để ''lý hình điêu ngoa''

Đầu toàn ''chữ nghĩa y khoa''

Giết con, mà chẳng khóc òa, xót thương ?

Đồng tình kẹp thịt, kéo xương

Thai nhi là tội tỏ tường: ''SÁT NHÂN'' !

Khẩu trang che mặt trân trân

Của người có học, bất cần Lương Tri

Nhưng còn để lộ tròng, mi

''Mắt-người-giết-chết-thai-nhi-mình-trần'' !

Tử cung là chỗ nương thân

Là nơi bảo vệ ''Hồng Ân chào đời'' !

Phá thai là TỘI TÀY TRỜI !

Dạ con đâu phải là ''nơi cầm tù'' !

Thai nhi chưa biết hận thù

Sớm mang số phận ''phù du: tàn đời'' !

Thai nhi không thét bằng lời

Nhưng hồn biết được ''họa thời, tai ương...''

Tủi thân tới số ''đoạn trường'':

Chưa sinh, đã bị coi thường, tẩy chay !

Ngày xưa ẵm mẹ trên tay

Ngoại ru cho mẹ ngủ say đêm trường...

Ngoại ơi...! Hai chữ ''Nhà Thương''

Trở thành ''Nhà Ghét, Pháp Trường Thai Nhi !''

Giết người được phép thực thi

Đánh mèo bị lộ, phải đi hầu Tòa !

Trời ơi, ''Đao Phủ Y Khoa'' !

Giết người như vậy, ''nhân hòa'' ở đâu ?

''Lương y: từ mẫu'' là câu

Mà người không chịu ghi sâu đáy lòng !


Ghi chú:

- Chữ ''Trời ơi'' thay cho ''Hỡi người'' trong bài đã đăng.

- Theo tác giả Đào Duy Anh, chữ ''Từ mẫu'' còn có nghĩa là mẹ của ''Từ Thứ''. Đó là người đàn bà đạo đức, can trường trong ''Tam Quốc Chí''. ( Chữ ''Từ'' viết hoa ).

Đaminh PHAN VĂN PHƯỚC, Đức Quốc, 26.5.2011

 

Bài 5 : LOẠT BÀI PHÓNG SỰ VỀ PHÁ THAI TRÊN VIETNAMNET

Thứ năm, 18 Tháng 8 2011 23:36
In PDF.

CHIỀU PHÁ THAI, TỐI LÊN SÀN THÌ "ĐÁNH ĐỘNG" GÌ ?

Bác sỹ Dung đưa ra những con số gây “sốc”: Có những người nạo thai đến 4 lần trong 1 năm, và người này mới có 23 tuổi. Cô ấy biết phá thai có thể sẽ gây vô sinh, nhưng cô ấy nghĩ vô sinh sẽ 'không dám động' đến mình.

Khi biết VietNamNet triển khai một số bài viết liên quan đến các câu chuyện ở nghĩa địa hài nhi, BS sản khoa Lê Thị Kim Dung ngạc nhiên, hỏi lại: “Không hiểu VietNamNet muốn nói lên điều gì nếu đi từ những câu chuyện đau lòng ở nghĩa địa hài nhi?”.

Theo BS Dung, nếu muốn “đánh động” lương tri thì cách làm này không thực tế. Thay vì đi “đường vòng” như thế này, hãy đi vào thực tế của vấn đề, đó là cung cấp đầy đủ kiến thức, biện pháp tránh thai để mọi người đều có đời sống tình dục an toàn, tránh được những hậu quả đáng tiếc.

“Với tình dục, đừng mang lương tri ra để lên lớp hay giáo huấn. Muốn thay đổi hành vi trước hết phải thay đổi thái độ, nhận thức về vấn đề vấn đề sức khỏe giới tính, sức khỏe sinh sản”, đó là quan điểm của bác sỹ Dung.

Vì sao không thể lay động lương tri?

Câu chuyện đẫm lệ về những nghĩa trang hài nhi, về những nỗi khốn khổ khi phải chữa trị vô sinh do nạo thai sẽ không thể lay động cộng đồng thay đổi thái độ và hành vi đối với vấn đề tình dục và nạo phá thai? (Ảnh: Nguyên Bình)


Những câu chuyện từ nghĩa địa hài nhi có thể khiến nhiều bà mẹ đang nuôi con phải rơi lệ vì thương xót, phẫn nộ; khiến nhiều người phụ nữ từng bỏ con phải ân hận; khiến những người chưa từng phá thai có khi cũng phải “rùng mình”. Thậm chí có người còn cho biết không dám đọc hết những thông tin về những nghĩa địa hài nhi tội nghiệp, vì sợ bị nỗi ám ảnh đeo bám.

Nhưng theo bác sỹ Lê Thị Kim Dung, những cảm xúc trên sẽ chẳng tác động được là bao đến hành vi tình dục của đại đa số mọi người và tình trạng phá thai tràn lan hiện nay sẽ không được cải thiện.

“Cần phải làm việc trong môi trường của một thầy thuốc chuyên phá thai như tôi mới hiểu rằng chuyện khuyên người ta đừng bỏ thai vì cái thai không có tội là điều hoàn toàn lý thuyết”, bác sỹ Dung khẳng định.

Vị bác sỹ này phân tích: Với những người sợ bị trừng phạt vì nạo thai, họ cảm thấy bất an, họ có thể để đẻ và mang con đi gửi trại trẻ. Nhưng nếu phá thai, tất cả những rắc rối, những hệ lụy sẽ chấm dứt và nó mang lại sự tư do tuyệt vời cho người phụ nữ: Không bị ai ràng buộc, không bị dư luận lên án, không sống trong bầu không khí lo sợ, căng thẳng (cả về tinh thần lẫn vật chất). Cuộc đời họ rẽ sang một ngã khác hẳn.

”Có người sức khỏe tốt, chiều còn khóc lóc, lo lắng vì chưa phá được thai nhưng phá được rồi thì tối lại có thể lên sàn nhảy ngay được. Suy cho cùng, tự do là cái mà con người luôn khao khát, vậy tại sao họ lại phải chối bỏ tự do trong khi họ có lựa chọn khác để được hưởng tối đa sự sung sướng cá nhân?”, bác sỹ Dung nói.

“Đánh động lương tri” bằng cách đưa ra những câu chuyện đau lòng về phá thai, về những thân phận côi cút tội nghiệp chưa một lần được chào đời nay đã phải nằm lạnh lẽo dưới lòng đất, theo bác sỹ Dung, cũng không thể ngăn cản được các hành vi tình dục không an toàn (mang lại bệnh tật, mang lại hậu quả có thai ngoài ý muốn, v..v…).

“Cần xác định rõ ràng một điều: Tình dục là nhu cầu của con người. Nhu cầu bản năng đó cao hơn tất cả các nhu cầu khác, thậm chí cao hơn cả nhu cầu sinh tồn, ăn uống, giải trí, v..v… Vì thế, ngay cả khi đã phá thai một lần, bị ám ảnh thật đó, nhưng người ta vẫn không thôi quan hệ tình dục. Vậy phải làm thế nào để mỗi người vẫn có thể hưởng thụ sự sung sướng mà vẫn an toàn, không phải chạy theo giải quyết những hậu quả do tình dục mang lại”, bác sỹ Dung phân tích.

Người Việt và sex: Chết vì thiếu hiểu biết

Số liệu thống kê của Google cho thấy: Người Việt Nam tìm những nội dung có từ khóa sex nhiều nhất thế giới và Hà Nội là thành phố có nhiều người tìm kiếm với từ khóa sex nhiều nhất thế giới. Về ngôn ngữ tìm kiếm, tiếng Việt chỉ đứng sau tiếng Indonesia. Mâu thuẫn với xu hướng “ham học hỏi” này là tỷ lệ phá thai ở Việt Nam cũng thuộc loại cao nhất thế giới!

Kết quả trên Google cho thấy Việt Nam là nước có số lượt tìm kiếm thông tin trên mạng Internet có từ khoá liên quan đến sex cao nhất thế giới. Nhưng thực tế, tỷ lệ phá thai ở Việt Nam cũng thuộc top cao nhất thế giới

Mâu thuẫn này được bác sỹ Lê Thị Kim Dung mô tả là “nó phản ánh đúng bản chất của nhận thức và hành vi về sức khỏe giới tính, sức khỏe tình dục của người Việt Nam”.

Theo đó, thông tin thì quá nhiều, nhưng không được định hướng một cách đúng đắn, bởi không ai chịu cởi mở nói về tình dục như một vấn đề hết sức cần thiết và nghiêm túc.

Bác sỹ Dung đưa ra những con số gây “sốc”: Có những người nạo thai đến 4 lần trong 1 năm, và người này mới có 23 tuổi. Cô ấy biết phá thai có thể sẽ gây vô sinh, nhưng cô ấy nghĩ vô sinh sẽ 'không dám động' đến mình. Độ tuổi phá thai nhiều nhất là dưới 25, trung bình mỗi người phá từ 2-3 lần trước khi kết hôn (cá biệt là 4-5 lần).

Từ khi bác sỹ Dung mở phòng khám tư đến nay, số người đến nạo, hút thai lên đến 10.000 ca, trong đó có khoảng 40% người đến phá thai chưa lập gia đình!

Bác sỹ, Thạc sỹ Nguyễn Xuân Hợi, Trung tâm hỗ trợ sinh sản, Bệnh viện Phụ sản Trung ương cho biết: “Nhiều bạn trẻ hiện nay chủ động yêu, chủ động quan hệ tình dục nhưng hoàn toàn bị động trong việc mang thai. Có người có thai, nhưng tuyệt nhiên không biết cho đến khi thai quá to”.

Giải pháp mà cả bác sỹ Dung lẫn bác sỹ Hợi đưa ra là phải giáo dục sức khỏe tình dục để làm sao mỗi người vẫn hưởng thụ những sung sướng của tình dục mà vẫn an toàn.

“Cụ thể là đưa giáo dục giới tính, giáo dục sức khỏe tình dục, sức khỏe sinh sản vào nhà trường để giảng dạy theo từng đối tượng nhất định (vị thành niên, thành niên, người lớn, vv..). Hãy cung cấp những công cụ bảo vệ họ khỏi những nguy cơ của tình dục, để người ta có thể phòng chống các tai nạn do tình dục mang lại chứ không nên chỉ hô hào miệng. Hiểu biết về sức khỏe tình dục giống như một biện pháp phòng ngừa hữu hiệu và triệt để”, bác sỹ Dung khẳng định.

Cẩm Quyên

 

Bài 4 : LOẠT BÀI PHÓNG SỰ VỀ PHÁ THAI TRÊN VIETNAMNET

Thứ tư, 17 Tháng 8 2011 23:38
In PDF.

TÂM SỰ TRĨU NẶNG CỦA BÁC SĨ CHUYÊN NGHỀ PHÁ THAI

34 năm trong nghề, công việc chuyên môn về sản khoa đã khiến bác sỹ Lê Thị Kim Dung có cơ hội tiếp xúc với hàng chục ngàn bệnh nhân ở mọi lứa tuổi, tầng lớp, ở mọi hoàn cảnh trong xã hội. Đến nay, bác sỹ Dung không thể nhớ được đã 'giúp' bao nhiêu người phá thai, nhưng vẫn nhớ như in những cảm xúc nặng trĩu, những cuộc tranh đấu tư tưởng trước khi bắt đầu làm công việc mà nhiều người duy tâm đã cho là “thất đức” này.

"Nặng nề"


Bác sỹ Lê Thị Kim Dung đang trò chuyện với bệnh nhân tại phòng khám của mình (Ảnh: Đất Việt)

 

“Nặng nề” là cụm từ duy nhất bác sỹ Dung mô tả về những thầy thuốc làm công việc liên quan đến chuyện phá thai, đặc biệt là với những người mới vào nghề và phải tiếp xúc ngay với một lĩnh vực “nhạy cảm”, chất chứa nhiều chuyện riêng tư oái oăm và đau lòng này.

“Cũng có người coi chuyện phá thai là chuyện bình thường. Nhưng tôi biết là có nhiều bác sỹ, nhất là những bác sỹ lớn tuổi, họ thường nghĩ về vấn đề tâm linh trong công việc của mình. Tội sát sinh lớn nhất là sát sinh con người. Với người thầy thuốc, việc phá thai thường xuyên cho người bệnh về bản chất cũng chính là chuyện sát sinh đó thôi”, bác sỹ Dung chia sẻ.

Theo thời gian và trải qua quá nhiều ca nạo hút thai, cảm giác “nặng nề” không nhạt đi, chỉ khiến bác sỹ phụ sản như bác sỹ Dung không còn nghĩ nhiều đến nó nữa (dù nó vẫn thường trực trong lòng).

Tuy vậy, ít ai biết rằng, trước khi thực sự bước vào nghề này, bác sỹ Dung đã trải qua những cuộc đấu tranh tư tưởng dai dẳng.

Có những giai đoạn cuộc sống riêng tư gặp nhiều sóng gió, nữ bác sỹ này đã chột dạ tự vấn: “Hay tại mình phá thai cho nhiều người quá nên giờ phải trả nghiệp?”. Suy nghĩ này càng có sức nặng bởi có đồng nghiệp của bác sỹ Dung đã nhất quyết không bao giờ làm thủ thuật phá thai cho bất kỳ một người nào sau khi người này sinh ra một đứa con mắc bệnh tự kỷ.

“Họ cho đó là sự trả giá với nghề nghiệp của mình. Nhưng nhìn đi thì cũng phải nhìn lại, có nhiều thầy thuốc phá thai cho rất nhiều người, nhưng cuộc sống của họ vẫn êm ả. Nhưng có nhiều người không phá thai cho ai mà cuộc sống vẫn gặp nhiều sóng gió. Vậy phải nghĩ như thế nào về chuyện này? Phá thai có lẽ không phải yếu tố để cuộc sống người thầy thuốc trở nên liêu xiêu”, bác sỹ Dung tự hỏi, rồi lại tự trả lời.

Có quyền từ chối phá thai, nhưng không thể…

Thực ra, với một bác sỹ có phòng khám tư như bác sỹ Dung, họ hoàn toàn có thể từ chối phá thai nếu không muốn mang tiếng “sát sinh” (điều này khác với việc làm trong bệnh viện, bởi nếu làm trong bệnh viện thì đó là công việc bắt buộc bệnh viện giao cho và người bác sỹ phải hoàn thành).

Tuy luôn cản trở hành động phá thai của những người phụ nữ tìm đến với mình, nhưng từ trong thâm tâm, bác sỹ Dung tự biết là một khi người ta tìm đến nhờ phá thai giúp, thì mình gần như không có lựa chọn nào khác là phải giúp họ.

Khi có bệnh nhân tìm đến xin được phá thai, dù day dứt nhưng người thầy thuốc hầu như không có lựa chọn nào khác là đồng ý(Ảnh minh hoạ: camnanggiadinh)


Vị bác sỹ đưa ra những lý giải để tự thuyết phục mình làm cái công việc mà mình không muốn:

Thứ nhất: Nếu mình làm tốt hơn nơi khác mà mình từ chối làm thì người mẹ đó sẽ vẫn tìm dứt khoát đến một nơi khác để giải quyết nhu cầu. Việc đó có tội không?

Thứ hai: Nếu bị từ chối, người phụ nữ đó có thể ngại ngùng xấu hổ không dám đến chỗ khác mà tự mua thuốc lăng nhăng về uống để cho thai ra, hoàn toàn không có tư vấn và có thể gây ra hậu quả đau lòng cho cả người mẹ. Việc đó có tội không?

Thứ 3: Có nhiều người “dọa” sẽ tự tử nếu bác sỹ không đồng ý phá thai cho họ (và có người đã làm thật trong lúc quẫn trí). Mâu thuẫn này nên được giải quyết thế nào?

Thứ 4: Nếu cả 3 điều trên không xảy ra, người mẹ giữ lại con để đẻ thì liệu họ có thể nuôi con khi đang đi học? Về lý thuyết thì 'trời sinh voi trời sinh cỏ', nhưng nó sẽ mang lại những hệ lụy cho cả xã hội. Nếu có thể chấp nhận nuôi con một mình và vượt qua mọi chuyện, thì việc đó cũng là một thách thức rất lớn, không ai cũng có thể làm được.

Và trên hết, như để tự “trấn an” mình, bác sỹ Dung luôn nghĩ “quyết định tự nguyện phá thai 90% là của người mẹ, thầy thuốc không phải người xúi giục. Lúc nào thầy thuốc cũng khuyên nên giữ thai lại, nhưng khuyên không nổi nữa thì mới phải “tiếp tay” và ngẫu nhiên trở thành “đao phủ”. Dù chỉ là “đao phủ” bất đắc dĩ, nhưng trong đáy lòng, bà vẫn luôn tự vấn: “Cái tội của mình như thế có lớn không?”.

Vừa giận, vừa thương

Bất kỳ ai tìm đến phòng khám đề nghị được phá thai đều được bác sỹ Dung hỏi câu hỏi đầu tiên là: “Tại sao lại phá?”.

Nguyên nhân thì có nhiều, nhưng phổ biến nhất là những lý do như: Cháu đang đi học/Cháu chưa có công ăn việc làm ổn định/Anh ấy không cưới cháu, v..v… thậm chí có trường hợp nói dối rằng “Cháu bị hiếp”.

Sau khi nghe những lời thổ lộ này, việc tiếp theo bác sỹ Dung làm là khuyên ngăn nên làm tất cả mọi cách để có thể giữ lại đứa con đang phát triển bình thường, khỏe mạnh trong bụng.

“Cũng có những trường hợp phá thai chưa hẳn là xấu, nhưng với lương tâm của người mẹ, người thầy thuốc, lúc nào tôi cũng muốn người bệnh của mình không bị ám ảnh về chuyện bỏ con”, bác sỹ Dung cho biết.

Điều “oái oăm” nhất của một bác sỹ làm nghề phá thai như bác sỹ Dung là dù một mực khuyên can bệnh nhân đừng bỏ thai, nhưng một khi đã thực hiện thủ thuật là bác sỹ Dung sẽ lấy tiền thật đắt (và công khai mức tiền này trước khi phá).

“Tôi muốn cho họ thấy rằng họ phải trả giá, bằng cả tinh thần lần vật chất. Nếu thấy phá thai rẻ quá thì có thể sẽ có lần họ lại tìm đến mình, nhưng nếu đắt quá thì mỗi lần họ định quan hệ với ai đó là phải nghĩ đến chuyện phòng tránh”, bác sỹ Dung nói.

Cảm giác của bác sỹ Dung đối với những cô gái đến phá thai là vừa thương vừa giận. Thương vì có những người quá non trẻ ngây ngô, chỉ vì một phút bốc đồng mà gánh hậu quả; thương vì có những hoàn cảnh (dù không nói hết ra) nhưng bằng cảm nhận của một người phụ nữ, bác sỹ Dung hiểu phá thai là việc cực chẳng đã của bất kỳ một người mẹ nào.

Nhưng bà cũng giận, trách móc những người đã trót dại 1 lần vì thiếu hiểu biết, nhưng vẫn tiếp tục phá thai đến 3, 4 lần sau (trong cùng một năm trời)… Chuyện đó quả thực không thể chấp nhận được…

Bác sỹ Lê Thị Kim Dung tốt nghiệp ĐH Y Hà Nội năm 1977 và về công tác tại Bệnh viện Phụ sản Hà Nội đến năm 1988. Hiện bác sỹ Dung là Phó Giám đốc Viện Sức khỏe sinh sản (RAFH), Phụ trách khoa sản của Trung tâm y tế 178 Thái Hà (Hà Nội) và là chủ phòng khám tư nhân tại nhà riêng trên phố Thái Hà.

Cẩm Quyên

 

Trang 1 của 4

<< Bắt đầu < Lùi 1 2 3 4 Tiếp theo > Cuối >>
..............CÁC ĐỐI TÁC